Cảm nhận hơi lạnh sống lưng trong Nhà xác bệnh viện giữa đêm khuya 

Cảm nhận hơi lạnh sống lưng trong Nhà xác bệnh viện giữa đêm khuya

  
  
    
858 Lượt Xem
Nghe nói ở trên Khoa cấp cứu có một bệnh nhân vừa mới đưa vào đã tử vong vì tai nạn giao thông, tôi buột miệng hỏi mấy anh chị Điều Dưỡng. Vậy nhà xác bệnh viện ở đâu ạ?

Nhà xác hay còn gọi là nhà đại thể là khu vực chứa những thi hài người bệnh bị chết trong bệnh viện. Ám khí và oan hồn vảng vất ở khu vực nhà xác khiến tôi lạnh sống lưng từng hồi. Cảm giác ấy khiến tôi vừa sợ vừa tò mò, tôi dò dẫm bước nhẹ xuống nhà xác của bệnh viện xem thử. Và kết quả là…một phen hú hồn.

Cảm nhận hơi lạnh sống lưng trong Nhà xác bệnh viện giữa đêm khuya

Cảm nhận hơi lạnh sống lưng trong Nhà xác bệnh viện giữa đêm khuya

Lần đầu tiên xuống nhà xác một mình….vì quá tò mò

Câu chuyện được đăng trên trang tâm sự đêm khuya dành cho những người yêu thích đọc truyện kinh dị khá hót. Mới đăng sáng mà chiều đã có tốc độ lan truyền chóng mặt. Câu chuyện cụ thể như sau:

Một buổi tối mùa hè oi nồng, tiếng gió lùa khiến cánh cửa kẻo kẹt phía ngoài phòng cấp cứu cứ đu đưa. Dù trời đã tối muộn, nhìn đồng hồ đã 10 giờ đêm, bóng bệnh nhân ra vào bệnh viện cũng đang thưa dần, chỉ còn những bóng trắng của Điều Dưỡng, bác sĩ qua lại các phòng bệnh nhân. Đêm dần buông, tiếng gió ngoài kia vẫn lùa vào, dù trời có gió những vẫn rất oi và mệt mỏi, khó chịu. Đêm nay tôi trực, đây cũng là đêm thứ 7 khi tôi thực tập ở bệnh viện. Nhưng lại là đêm đầu tiên tôi trực tối..và cũng là lần đầu biết nhà xác bệnh viện là thế nào.

Vừa bất giác nghe thấy tiếng Điều Dưỡng chạy vào báo có một bệnh nhân rất nguy kịch đang vào khoa. Tôi chuẩn bị chạy ra xem thế nào thì bác sĩ đã đi vào báo: “Một bệnh nhân nam 20 tuổi đã tử vong, nghe nói uống rượu say tông vào ô tô đi ngược chiều thì phải, tội nghiệp, trẻ quá”. Tôi hỏi lại: “Thế giớ đưa người đó về nhà luôn hả chú?”. – Không, chết ở bệnh viện thì phải đưa xuống nhà xác hay còn gọi là nhà đại thể ở cuối hành lang dãy nhà đằng sau, khuất khuất ấy. Chờ người nhà đến nhận xác thì mới cho về. – Vâng, thế là khu cuối dãy nhà D, phía sau mà tối tối đấy ạ.  - Ừ, chú cũng ít qua đó. Trí tò mò của một thằng con trai học Đại học Y Dược nổi lên, tò mò vì chưa biết phòng đó ra sao. Tôi đánh liều đi xuống đó xem người ta làm gì với những cái xác này. Nghĩ bụng cũng sợ tiếng ve kêu râm ran, tôi lần bước về cuối dãy nhà sau cùng, ở đây dù chỗ nào cũng thắp điện nhưng nhìn thấy rất âm u, tối mờ, thi thoảng cơn gió thổi đến lạnh người. Nhìn thấy biển nhà xác, nhà đại thể của bệnh viện, tôi rón rén bước vào, sống lưng bắt đầu lạnh dần…

Lần đầu tiên xuống nhà xác một mình….vì quá tò mò

Lần đầu tiên xuống nhà xác một mình….vì quá tò mò

Vong hồn nhà xác…theo về nhà…

Cửa phòng đóng hờ, bên ngoài có một cây đa to che bóng tối mờ, tôi không nhìn rõ nhưng thấy rất xum xuê và chắc rằng cây đa đã ở đó rất lâu rồi. Tôi bước vào trong nhà xác chỉ một mình, không gian tĩnh lặng, cửa sổ cũ kỹ cọt kẹt bên ngoài khiến tôi bất giác giật mình. Đó là một căn phòng khá rộng gồm đại sảnh có vài chiếc băng ca  có một phòng bên trái và một phòng bên phải. Nhưng theo quán tính tôi đi vào phòng bên trái ngay, trong căn phòng nhỏ này có 2 tủ làm lạnh xác. Càng tò mò hơn tôi mở cửa tủ ra thì trống không nhưng lúc đó tôi cảm nhận có một cái gì đó lạnh sau gáy  khiến tôi thực sự sợ hãi. Trong đầu cứ tư trấn an mình rằng chắc đây là phòng lạnh nên nó lạnh vậy chứ có gì đâu!! Tôi đi ra ngoài thì khi bước ra trở lại đại sảnh. Lúc này, trời vẫn khuya khoắt, tiếng cửa vẫn khẽ khàng, bước chân tôi có phần vội hơn, trước mắt tôi là 1 dàn băng ca trong đó có 1 chiếc băng ca được che vải trắng mà lúc này khi tôi bước vào tôi quẹo vào phòng bên trái nên tôi thấy được. Tôi bắt đầu ớn lạnh và nhìn kỹ hơn thì thấy tóc của người nằm trên băng ca màu đen. Và bất giác tôi đoán đây chắc là chàng trai trẻ vừa tử vong trên khoa cấp cứu vì tai nạn giao thông !!!

Bỗng nhiên một cảm giác rợn người và lạnh gáy ập đến với tôi, tôi bắt đầu mất bình tĩnh, lý trí đã thôi thúc tôi bước ra khỏi căn phòng đó. Tiếp nữa, tôi loay hoay nhìn xung quanh tìm cửa ra ở đâu để chạy ra thật nhanh có thể !!! Và cuối cùng tôi cũng bước ra khỏi căn phòng đó gặp ngay chú canh nhà xác bệnh viện chú hỏi: Cháu đi đâu vào đây? – Dạ, cháu tham quan tý. – Đừng sợ, cứ tôn trọng người ta thì không sao. Không có việc gì cấm vào đây nhé. Thế rồi tôi chạy một mạch lên khoa.

Đã học nhiều môn với xác người nhưng cảm giác ở nhà xác bệnh viện thật khiến người ta khiếp sợ, ngay cả một thằng con trai dày dặn như tôi. Chuyện nghề Y đăng tải câu chuyện trên đến độc giả.

Trang Minh - ytevietnam.net.vn

Từ Khóa :

    Bài Viết Cùng Chuyên Mục